Thắp đời lên

Thắp đời lên

Young and ambitious students remind me of a rock ballad I wrote (at their age or a little bit older, I don’t remember well) and makes me wonder if I would be able to write an “ardent” one like it in the future, when I’m 18 for the second, third or fourth time.

Đừng sợ ngày mai, hãy sống cho ngày hôm nay
Ngày hôm nay là ngày mai của hôm qua
Bão tố có thét gào, biển dâng sóng cuốn trào
Xua tan cơn phong ba bằng đức tin

Vòm trời đầy sao chất chứa bao niềm khát khao
Hoàng hôn băn khoăn, tìm bình minh để soi sáng
Vượt vách đá vút cao, giải thoát những phép màu
Ai xem ai như ai, ta là ta

Ta tìm tuổi thơ trong ký ức
Ta tìm tuổi ta trong tâm thức
Ta đón đời ta bao nao nức
Ta rót tràn tình ta nơi nơi…

Đừng chờ vận may, hãy hiến dâng lòng mê say
Lòng mê say là động cơ nâng ta bay
Chào thế giới muôn màu toả giữa những tinh cầu
Ta sinh ra nơi đây, thắp đời lên

Giữa cuộc đời, sống cho ta và sống cho muôn người
Sống cho rừng đồi, sống cho sắc đất và sống cho biển khơi
Cho lũ chim cất lời, cho đoá hoa ngát ngời
Sống cho đời vui, sống cho đời tươi
Sống cho đời vui, sống cho đời tươi…


Don’t be afraid of tomorrow, let’s live for today
Today is yesterday’s tomorrow
Despite fierce storms and huge waves
We will dispel the ordeal with faith

The starry night contains so many desires
Having wondered in sunset, we orient towards sunrise to be alight
We overcome high cliffs to liberate miracles
Regardless of who other people think to be, we stay ourselves.

We find our childhood in the memory
We find our age in the subconsciousness
We greet our life with excitement
We burst our love everywhere

Don’t wait for fortune, let’s dedicate our passion
Passion is the engine that lifts us to fly
Hi multicolor World that shines among the stars
We were born here to illuminate our lives!


Then I also think to “decode” the reason why my song writing “productivity” is up and down: maybe I write most when I’m least self-confident. However, there was a long period in which I didn’t write anything because I was always tired mentally and physically, as though I didn’t really live. Now I earn less than that time but I have more chances to create things that can’t be bought with money or things I don’t want to exchange for money.