Trong ánh đèn vàng

Trong ánh đèn vàng

A whole song can usually expresses only a part of my mood, but I really over-exaggerated when creating this one. I wasn’t broken, I didn’t cry for this kind of thing though I wrote it after a luxurious party. What I felt at that time (2003) was a boredom: the more people talk and show off the easier I get bored; but I was not self-confident enough to “row against the current”.

Once I was invited to a grand opening together with my colleagues; in their excitement, I agreed to pay one-day-salary to have a makeup but when I looked into the mirror I just wanted to erase all the chemical products on my face immediately. Then I asked myself what I was doing, did it a privilege as it’s thought to be, would I be happy there… and soon I had the answers.

Em tan vỡ đâu vì em nhỏ bé
Em cũng như ai, bao đam mê, cháy bỏng, tràn niềm tin
Gắng hoà mình vào đám đông cười nói
Rồi nhận ra, em như cây cọ vẽ giữa rừng trâm xinh

Và em khóc, những giọt nước mắt
Lăn trên đôi môi, nhoà những vết son
Em không biết, vô tình hay cố tình không biết
Tâm hồn em không thuộc về chốn xa hoa

Bao mong ước em tô màu rực rỡ
Trôi xuống đáy tim, tan trong nhau, hoá thành màu đen
Giữ cho mình một sắc riêng thuần khiết
Gạt hàng lệ, ngước cao đầu, em vẽ những bức tranh giữa khung trời xanh

Và em sẽ bay vào thế giới
Riêng cho em thôi, cùng những áng mây
Trong ánh nắng, giai điệu ngân, gió lùa đôi cánh
Tâm hồn em sẽ lại về chốn nguyên sơ


I’m broken, not because I’m humble
Like the others, I’m full of passions and confidence
I’ve tried to mix with the joyful crowd
Then realized that I’m just a painting brush among a forest of pretty hairpins

And I cry
The tears roll over my lips fading the lipstick
I unconsciously or consciously don’t know
That my soul doesn’t belong to showy places?

My dreams in vivid colors drift down to the bottom of my heart, dissolve and transform into black
But I keep for my own a peculiar pure shade, dry the tears, raise my head and paint in the middle of the blue sky

And I will fly into the cloudy world dedicated only to myself
In the melodious sunshine and through the wind that fondles my wings
My soul returns to its origin…